Ở một diễn biến khác, sau khi liên tục rót vào lượng tinh thần chi lực mênh mông, Gia Cát Thanh Vân cảm thấy cơ thể như bị rút cạn. Hắn nhìn cánh cổng kim sắc cuối cùng cũng chậm rãi mở ra, biểu cảm trên mặt vô cùng phức tạp.
Trong đó có sự cay đắng bất lực, có niềm hân hoan kỳ vọng, nhưng nhiều nhất vẫn là căng thẳng và nơm nớp lo sợ.
Bất lực là vì phong ấn trên cánh cổng kim sắc trước mắt hút năng lượng quá mức kinh khủng, tám chín phần mười tinh thần chi lực trong cơ thể hắn đã bị nó nuốt trọn. Khẩu vị khổng lồ này suýt nữa khiến hắn không kiềm được mà chửi thề.
Hân hoan là vì hao phí bao công sức, cuối cùng cũng mở được cánh cổng này.




